Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Tâm Sự - Hãy Yêu Đi Thôi Vì Chúng Ta Không Ai Là Bất Tử Được tài trợ •

Sau những tháng ngày chạy dài trên con đường đời mệt mỏi, để kiếm tìm cho bản thân một lối thoát giữa cuộc sống quá nhiều bộn bề, nhọc mệt, cứ mải mê trông ngóng về những điều quá ư viển vông... mà vô tình bản thân đã bỏ lỡ đi quá nhiều thứ lớn lao như là một tình yêu tròn đầy. Vậy thì sao ngày hôm nay không yêu đi thôi, vì ngày mai, chúng ta có ai là bất tử..




Tôi có lẽ là một kẻ quá ích kỷ và cố chấp, hay có thể do quá lâu rồi chẳng tìm nổi cho mình một chút tin yêu, hoặc có lẽ do quá sợ hãi vì những chuyện đã qua, nên thay vì tin tưởng chấp nhận, lại quay ra phủ nhận thứ tình cảm đẹp đẽ đó.
Có lẽ, đã đến lúc yêu được thì mạnh mẽ mà yêu đi thôi, yêu để biết, để nếm trải những giọt nước mắt rơi trong nụ cười nó ngọt ngào ra sao, để cảm nhận được niềm vui vô hạn dưới một bầu trời đầy nắng và gió nó tuyệt vời như thế nào, hay chỉ để cảm nhận được niềm tin dành cho một người có thể bao la chẳng gì đong đếm nổi.
Và thật sự yêu để hiểu được rằng tình yêu là vô hạn, chẳng có gì có thể so sánh được với thứ tình cảm vô hình mà quá đỗi hữu hình ấy. Hãy thử cho tình yêu thêm một cơ hội nữa, để hạnh phúc và hơn cả là để trái tim kia được lần nữa rộn nhịp. Nếu như cứ mãi cố chấp đơn độc, sao có thể nhìn thấy bản thân trưởng thành ra sao sau từng ấy thời gian.

Đôi khi đơn độc quá con người ta lại trở thành một con người ngờ nghệch đến đáng thương, cứ chần chừ dừng chân chẳng chịu bước chân lên chuyến tàu bình yên hằng ngày vẫn đều đặn dịch chuyển, rồi những ngày trở gió cõi lòng vụn vỡ vì chẳng có ai ủ ấm lại tự mình dằn vặt trong những cũ kỹ đau thương.
Vậy thì tại sao không thử yêu thêm một lần nữa, thử thêm một lần để tình yêu khẽ chạm vào trái tim đang dần héo mòn theo năm tháng buồn bã, để bản thân có thể hiểu tình yêu nhỏ bé kia quả thực là một phép màu mà cuộc đời này mang lại, để ta có thêm động lực để trưởng thành mà đương đầu với ngần ấy sóng gió cuộc đời ập đến.
Có lẽ, đã đến lúc tin tưởng được thì hãy cứ yêu đi thôi, yêu để đôi mắt rực rỡ kia nhìn đời qua lăng kính tích cực, yêu để lấy nó làm điểm tựa khiến ta đứng dậy vượt lên những nỗi đau trước đó không may người cũ để lại. Yêu để tuổi thanh xuân kia chẳng còn đọng lại hai chữ phí hoài, tình yêu bỗng chốc trở thành thước đo để con người ta tốt lên từng ngày và nó vô hình trở thành một liều thuốc giảm đau cho những tiếc nuối mang tên quá khứ.
Hãy yêu đi thôi, vì chúng ta không ai là bất tử!
Có nhiều định nghĩa về tình yêu, nhưng tựu chung lại có lẽ gói gọn với hai từ là mù quáng. Nhưng nếu không mù quáng thì đâu có thể gọi đó là yêu, phải không? Yêu một người, để chợt nhận ra cả thế giới đơn giản chỉ là nụ cười của người ấy, bỗng dưng ao ước to lớn của cuộc đời đó là nhìn thấy người ấy hạnh phúc - hạnh phúc đến ích kỷ mà thôi.
Yêu một người, là lúc ta nhận ra người ta muốn quan tâm chỉ là người ấy, duy nhất bóng hình ấy, là khi có những nỗi niềm chỉ muốn cùng người ấy san sẻ, ủi an và hơn cả yêu một người là khi ta thực sự ham muốn được trưởng thành, được cùng người ấy vun đắp một tương lai dưới một mái nhà đầm ấm. Và chỉ khi yêu, chúng ta mới thật sự trưởng thành...
Yêu một người, là chấp nhận trao đi và không ước cầu đáp lại, là tin tưởng tuyệt đối trao cho người ấy quyền được phép huỷ hoại bản thân mình. Đủ dũng cảm và mạnh mẽ để đón nhận mọi kết quả mà tình yêu ấy mang lại.
Hãy yêu đi thôi, vì chúng ta không ai là bất tử!
Thử yêu thêm lần nữa đi thôi, để nhận ra mình vẫn còn vụng về và rụt rè như một đứa trẻ, để cảm nhận sự ấm áp của đôi môi người ấy còn đọng lại trên gò má nó tuyệt vời đến như thế nào?
Thử yêu thêm lần nữa xem sao, để biết rằng ta vẫn còn yêu đời lắm, vẫn còn có thể vừa tắm vừa hát một bản tình ca sến súa, rồi sau đó cười ngô nghê vì những câu hát đôi khi còn chẳng đúng nghĩa! Tình yêu đẹp đến thế, vậy sao không cho mình thêm cơ hội cơ chứ?!
Cuộc đời của chúng ta có đáng là bao, còn tin yêu lại luôn ở đó đợi ta, vậy thì sao cứ phải bận lòng mãi vì nỗi sợ yêu thương kia sẽ sớm bỏ chạy, chỉ cần biết tình yêu đến thì đừng bỏ lỡ, lựa chọn đến tay thì hãy nhanh chóng bắt lấy - hãy thêm một lần tin tưởng vào chính trái tim mình. Và rằng hãy yêu đi, vì ngày mai chúng ta không ai là bất tử.
- Xuân Đạt -
0 bình luận

Tự Truyện - Em - Tình Yêu Anh Trao Em Và Bài Học Khắc Tâm.Được tài trợ •

Em - Tình Yêu Anh Trao Em Và Bài Học Khắc Tâm
***
(.Chào các bạn , mình là ai không cần biết :)) nhưng hôm nay mình post bài này và đây cũng là câu chuyện thật của mình. Tiêu đề hơi khó hiểu nhưng không sao mình tin đọc xong đây các bạn sẽ hiểu...)
Mọi chuyện gần bắt đầu khi tôi yêu một người con gái tên H - một tình yêu đầu trong sáng và không toan tính (tình đầu của tôi). Tôi đã trao hết trái tim cho cô ấy. Và chắc cũng như ai đã từng yêu chân thành - tôi hứa sẽ cưới H làm vợ bên nhau suốt đời. Nhưng mỗi lúc tôi nói vậy cô ấy chỉ cười và nói : "5 năm nữa em mới cưới" tôi chờ tôi sẽ chờ và tôi chắc tôi làm được. Mọi chuyện vẫn cứ êm đềm và lãng mạn cho đến ngày hôm ấy - Tối 3/7/2016 cô ấy chợt nhắn tin tới cho tôi rằng : Em xin lỗi em thấy hết tình cảm với anh rồi , em yêu anh nhưng vẫn chưa quên được người cũ.

Tôi không tin tôi có gọi nhưng em không nghe , tôi tìm em em không tiếp. Hai ngày tôi cứ gọi em và cầu mong rằng em chỉ đang đùa. Rồi ngày 7/7 tôi gọi em. Trong tiếng nhạc ồn ão là giọng của một người con trai : "mày là ai ? Sao mày như đàn bà thế H đã khôngbyeeu mày thì cút đi" xem lẫn trong câu nói đó là giọng nói thân thuộc - giọng nói mà tôi từng rất muốn nghe khi buồn lẫn vui : "thằng C à anh"
Tôi mím môi thật sự nghẹn và không nói nên lời. Rồi có giọng nói nữa :"anh ơi H nó không yêu thằng nghèo như anh nữa đâu nó đùa đủ rồi" .
Tôi nói không ra lời cứ cà lăm mỗi từ "em em" trong tiếng cười của em và lũ bạn em.
Tôi thật sự không biết rằng nước mắt rơi từ bao giờ - người mà tôi yêu thương nhất cũng bỏ tôi. Tôi thậm chí tuyệt vọng đến muốn chết.
Tôi khóc bỏ cơm ngồi trong góc nhà hai hôm thì thằng bạn đưa đi bệnh viện
Và tôi quyết định đi thật xa với hy vọng quên em
Tôi đã cố nhưng không được. Tôi gọi em không nghe, và những lúc nhớ em tôi lại cố nhớ lại lời bạn em nói để có lí do trách em, quên em. Công việc cuộc sống đầy mệt mỏi đã giúp tôi quên em
Nhưng rồi hôm nay tôi lại nhớ em thật sự rất nhớ.
và tôi đã nhận được sự đáp trả từ em…
0 bình luận

Truyện Ngắn - Chia Tay, Mưa Và Nước MắtĐược tài trợ •

( Trong tình yêu , khi mà tất cả niềm tin và hi vọng đã trao cho một người ai đều hứa với người mình yêu rằng sẽ bên nhau trọn đời hay mãi không xa rời. Nhưng nếu một ngày khi mà tình yêu hi vọng và cả niềm tin ấy đổ vỡ...liệu có ai còn nhớ lời hứa khi xưa...)
 
* * *
Tôi đã từng yêu một người và cũng có thể nói là đang yêu người đó. Dù cho bây giờ tình cảm ấy chỉ là tình yêu đơn phương. Một người bạn thân đã từng nói với tôi một câu : yêu đơn phương như cuốn trên mình cái chăn bông và đi giữa phố vậy. bản thân thấy nó thật ấm áp dù cho người ngoài lại trách mình khùng mình điên. Nhưng thật sự quên một người đã từng là tất cả rất khó.....

Tôi quen em nhờ thằng bạn - một sự tình cờ khi nó gửi nhầm số điện thoại em cho tôi khi tôi hỏi nó số đứa bạn. Và tôi quen em. Cứ thế trong một năm trời chúng tôi trò chuyện mỗi đêm. Em và tôi rất hợp.Đó là khoảng thời gian làm tôi vui vì tôi - một thằng con trai sống nội tâm ít tiếp xúc lại tìm được người hiểu mình. Sau đó một thời gian vì gia đình tôi có chuyện nên tôi đã không dùng điện thoại nữa và thực sự vì biến cố đó mà tôi lại trở nên im lặng và ít tiếp xúc hơn và hơn nữa là tôi đã quên em....
Vài tháng sau đó tôi dùng lại điện thoại vì phải đi học xa nhà. Rồi một tối khi mà tôi đã yên giấc thì bỗng có một cuộc gọi từ một số điện thoại là , bình thường tôi sẽ không nghe nhưng mà chả hiểu sao lần ấy tôi lại nghe máy. 
-Alo ai vậy ?
-Cho em hỏi có phải anh chinh không ạ ?. Một giọng nữ khá ngọt ngào 
-Đúng rồi. Ai vậy ?
-Hi anh nhớ em không ?
-Có mà em là ai
Tút tút tút
Tôi khá bực mình vì bị phá mất giấc ngủ. Tôi còn nhớ lúc đó là 22h
Rồi tôi cũng ngủ lại và quên mất đi chuyện đêm qua. Cho đến đêm tiếp theo số điện thoại ấy lại gọi đến. 22h 
Tôi nghe máy thì người ấy tắt.
Đến sáng mai tôi gọi thì không liên lạc được. Thực sự lúc đó có cảm giác hoang mang :( Tôi còn nhớ tôi đã lưu số điện thoại cô ấy là mờ-a
Rồi đêm ấy. Cô ấy lại gọi và lúc ấy cô đã gợi lại kí ức. 


Như tôi và em hay đùa với nhau : may mắn sao em đăng tin lên chương trình như chưa hề có cuộc chia li nên mới tìm được anh đó.

Chúng tôi cứ nói chuyện thế trong 1 thời gian dài. Và một tối tôi đã gặp được em. Nói ra cũng hơi ngại nhưng em gặp tôi cũng không đúng mà phải nói là em gặp thằng say :( Chả là lúc ấy tôi mới uống rượu thất tình với thằng bạn (tất nhiên là nó thất) và tôi chạy xe xuống nhà em, ngôi nhà lớn nhất thị trấn ấy (địa chỉ do thằng bạn cho). Và tôi gọi em qua. Tôi : tóc rối xù , mặt ngu ngu ngồi trên chiếc xe của thằng bạn - Em : tay che miệng , như thiên thần vậy. Tôi chả nói được câu nào, lúc đấy tỉnh men luôn. Và đêm ấy em trở thành người yêu "của tôi" (lí do tôi yêu em thì tôi chỉ dám nói là : không có lí do , còn em yêu tôi thì tôi không rõ chắc là tôi đẹp hay hấp dẫn gì đó)
Yêu em tôi đã do dự nhiều lắm. Tôi còn nhớ đêm ấy tôi đã suy nghĩ rất rất nhiều vì câu nói của bạn em. Tôi đã tính up ảnh tôi chụp bạn em pm tôi nhưng vì 1 số lí do nên tôi xin phép. Và đêm ấy tôi đã ngồi viết ra hết nỗi lòng :
"TNC



Đây có được xem là cổ tích không ??



Tôi : xấu trai , đi dream , tiền ăn còn thiếu , nội tâm , không định hướng tương lai

Cô ấy : hot girl , nhà giàu , tiền không thiếu , năng động , hiểu biết 

Tôi : từ nóc nhà tôi nhảy xuống cùng lắm trầy tí da

Cô ấy : từ nóc nhà cô ấy nhảy xuống chẳng còn da để trầy

Tôi : chả ma nào thèm

Cô ấy : trai theo không thiếu





Và cô ấy chọn tôi. Ban đầu tôi ngỡ cô ấy chỉ đùa nhưng không. Vì tôi hiểu cô ấy

Nhiều đêm lang thang một mình nhẩm Mặc Cảm (Rap - Karik) mà lòng thắt. Quen tôi cô ấy chả được gì. Cô ấy chấp nhận mất bạn để đến với tôi.

Nhưng tôi sợ và trong sâu thẳm trái tim thằng nghèo này vẫn muốn quên cô ấy để cô đến với người ta. Người tốt hơn tôi trăm ngàn lần. Nhưng thằng này vẫn hi vọng...



Cô ấy có 1 đứa bạn. Tôi không có gì thỳ nó có cái đó.

Tôi thật sự buồn và đã rơi nước mắt khi thấy người con trai đó chỷ là bạn nhưng cho cô ấy rất nhiều - cho cô ấy những thứ mà cô ấy muốn. Trong khi tôi thỳ chưa tặng cô ấy cái gì. Tôi quá tệ. Ghét cái thứ mang tên tiền. 



Có hôm cô ấy bảo : anh à em yêu anh không phải vì cái đó đâu

Mà tôi chỉ biết im lặng. 



Có hôm cô ấy nhắn tin tới :Anh à mai mốt anh phải là chồng em đó

Tôi rep : tất nhiên rồi em











Mà em à anh sợ lắm anh sợ ngày em vui nhất là ngày anh buồn nhất. Anh sợ mai đây bố em sẽ tìm anh và "xin anh cút khỏi cuộc đời em" 





Quen em anh đã biết lo cho mình và lo cho người khác rồi Và anh biết cảm giác một mình khóc trong đêm rồi.

23h55 23/4/2016 Nhớ em"
Tôi và em yêu nhau rất hạnh phúc.Bạn em cũng biết em yêu một thằng như tôi. Và tôi làm người yêu em trong con mắt không vui của bạn em. Nhưng tôi không quan tâm chuyện đó tôi chỉ cần em yêu tôi. Tôi sẵn sàng đánh đổi hết..


Anh có thể bỏ cả thế giới để yêu em. Nhưng tại sao em ? tại sao em không thể bỏ hình bóng kia để yêu anh ?

Và rồi một ngày kia. Tôi còn nhớ sẽ nhớ và mãi nhớ ngày ấy. Ngày mưa... 3/7/2016
Cô ấy hẹn tôi đi chơi. Và tôi đã lỡ hẹn vài phút vì bị ngã xe. Và khi gặp em chỉ cười. Chưa kịp đi thì bố em xuất hiện trước mặt tôi và gọi em về. Tôi lặng lẽ quay xe về. Trên đường về lòng tôi cứ nặng trĩu và tôi cứ có cảm giác như đó là lần gặp cuối cùng . Tôi đã gọi cho em nói như vậy - em chỉ cười. Và đêm ấy cô gái ấy cô gái tôi xem là tất cả đã nhắn cho tôi 1 tin nhắn : mình chia tay anh nhé, em thấy hết tình cảm với anh rồi. Tôi không tin các bạn cứ thử nghĩ xem, hôm qua mới ôm nhau nay nói hết tình cảm. Tôi đã gọi cho em và nhận được câu trả lời như vậy. Tôi nghĩ em đùa. Nhưng tôi đã lầm. Em đã nói thật. Thật lòng
Đau. Suốt 1 tuần liền tôi như người mất hồn ngày ăn 1 lần.Tôi đã cầu xin em để được yêu em. Nhưng đáp lại là : anh là con người vậy à anh ? anh yếu đuối vậy à. đồ đàn bà. Tôi cầu xin không được tôi khóc. Tôi khóc vào điện thoại. Nhưng đáp lại là tiếng cười của em. Rồi tôi hỏi hỏi mãi. Và em đã nói là CHƯA QUÊN ĐƯỢC NGƯỜI KIA. Tôi giận em lắm nhưng không. Tôi hỏi bằng được tên đó, lúc đó tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ giết thằng đó rồi một hôm tôi gọi em và nói với em rằng tên đó sẽ không yên với tôi - tôi chỉ nói vậy thôi. Và em lại cười và tôi nhận ra có cả bạn em đang cười. Đau quá đau. Tôi cứ như vậy cho đến khi chú gọi tôi vào làm cho công ti chú ở SG. Tôi đã nhận lời luôn và quyết định đi luôn hôm ấy 11/7/2016 . Tôi đi mà không 1 lời từ biệt với những đứa bạn. Mẹ tôi cũng đoán được tôi ở nhà buồn vì chuyện gì ấy nên chỉ dọn đồ cho đứa con trai của mẹ rời xa vòng tay của gia đình. 18 tuổi đầu mà suốt ngày chỉ loay hoay ở nhà. Bây giờ đi xa. Hôm ấy mẹ tôi đã khóc - nhưng thằng con trai bất hiếu chỉ nghĩ đến người con gái ấy. Chuyến xe lăn bánh khỏi miền Trung thân thương.... 



Và SG tôi bắt tay vào công việc ngay. Tôi làm và làm. Tôi lấy công việc để quên em. Tôi làm 2 tuần cũng là 2 tuần tôi ốm. Tôi kiệt sức và gầy đi trông rõ. Nhưng đêm đến nước mắt vẫn cứ tuôn rơi. Cái cảm giác nửa đêm ngồi dậy chui vào góc phòng khóc - như một đứa trẻ. Tôi nhớ em không chịu được. Tôi gọi em. Em không nghe máy. Ngày xưa mà em không nghe máy là tôi giận luôn. giận vài ngày cơ. giận đến khi nào em tới nhà ôm hôn tôi mãi tôi mới hết giận =)
"Nhưng giờ thì sao. Không là gì của nhau nữa rồi. Em à anh biết anh sai anh ngu anh ngơ anh đánh mất em nếu cho thời gian quay lại 1 tháng trước anh sẽ không bao giờ để cho em nói câu chia tay. Anh sẽ tới gặp em và ôm em thật chặt. Em sẽ hết giận thôi. Đúng không cô gái. Rồi em sẽ đánh anh cái kiểu đánh mà chả đau tí nào ấy. Rồi em sẽ chun chun cái mũi. Rồi em lại cười tít hết 2 mắt. Anh nhớ em lắm. Anh muốn về nhà. SG chật chội và bon chen lắm em à." 
Vào SG tôi chỉ làm ăn rồi ngủ rồi làm. Chú tôi cứ nói mãi một câu với tôi : sao cháu buồn hoài vậy c ? cháu thử cười chú xem nào. Tôi chỉ cười gượng rồi đi.
Tôi chỉ chịu được 2 tuần rồi thật sự tôi muốn về về với em. Tôi nhớ em quá. Đi làm mà mắt cứ nhìn xa và suy nghĩ. Nhưng tôi biết trong trái tim em bây giờ đã không còn tôi......
0 bình luận

Truyện Ngắn - KhócĐược tài trợ •

( Các bạn đọc xong đừng khóc nhé. Đây là mẩu chuyện ngắn, bạn hãy đặt mình vào vị trí của chàng trai này thì các bạn sẽ hiểu ...)
***

Tôi và Lâm chia tay rồi ! Lâm là một cô gái tốt, rất đẹp cũng rất dịu dàng. Tuy rất nhiều bạn bè nói tôi bỏ cô ấy là ngốc, nhưng tôi vẫn chia tay, cho dù tôi cũng không nỡ.


Ngày thứ nhất: Cô ấy không chịu dậy, lấy chăn chùm kín người, trong ký túc xá không ai dám an ủi cô ấy. Cô ấy hôm nay không ăn cơm, đánh răng rửa mặt cũng không làm. Buổi tối, lúc đi ngủ, tôi nghe thấy cô ấy khóc ở trong chăn.
Ngày thứ hai: Hôm nay cô ấy đã ăn cơm, là bạn trong ký túc xá làm cho cô ấy ăn, quầng mắt cô ấy đỏ ngầu. Tôi luôn nói cô ấy là con ma thích khóc nhè, mỗi lần mở miệng cô ấy đều phủ nhận.
Ngày thứ ba: Hôm nay cô ấy mặc một bộ quần áo rất diêm dúa, đi vào một quán bar và uống rất nhiều rượu, hơn nữa còn dùng ánh mắt hút hồn đảo quanh một lượt khiến rất nhiều người phải thốt lên ” cô gái, cô rất đẹp”. Cô ấy uống rất nhiều, đến lúc có một người đàn ông đáng tuổi cha nói với cô ấy ” Cô gái, anh đưa em về nhà nhé” cô ấy cầm chén rượu trong tay hất tất cả vào mặt ông ta.
Cái thằng cha đáng chết dơ tay lên định đánh , đám phục vụ liền chạy đến cứu Lâm. Tôi biết tất cả, tôi đang ở một góc khuất của quán bar theo dõi.
Ngày thứ tư: hôm nay cô ấy dậy rất sớm, tất bật cả một buổi sáng, sau đó vào nhà tắm rất lâu, lúc các bạn cùng phòng đẩy cửa vào đều kinh ngạc kêu lên : Sạch sẽ thế.
Ngày thứ năm: Cô ấy đã đi học lại, thật ra cô ấy học rất giỏi, nhưng từ khi bị tôi ảnh hưởng thành tích cô ấy có kém đi chút ít. Thế cũng tốt, thay đổi sự chú ý đi một chút thì hồi phục cũng nhanh hơn.
Ba tháng sau…. Cô ấy làm chủ tịch hội sinh viên, cô ấy càng ngày càng giỏi, cũng sáng sủa ra không ít, cũng sắp thi rồi.
Một năm sau… Bên cạnh cô ấy có rất nhiều đàn ông, nhiều người đẹp trai hơn tôi, nhưng căn bản cô ấy không để ý tới. Cô ấy và Lượng quan hệ rất tốt, truyện bọn họ trong vườn trường rất đáng ngờ. Cô ấy chỉ coi Lượng là anh, thế nhưng lời nói ra thì không giữ được lâu.
Ba năm sau… Cô ấy sắp kết hôn rồi, chú rể là Lượng. Cô ấy đang ngồi viết thiếp mời, một cái, hai cái, ba cái … viết đến cái thứ mười hai thì cô ấy khóc, gục xuống bàn, nước mắt rơi mà không thể dừng lại. Tôi từ trên nhìn thử, tên chú rể trên tất cả thiếp mời đều là tên của tôi.
Tôi cũng rất muốn khóc, nhưng hồn ma thì không thể khóc, tôi không có nước mắt.
Ba năm trước: Tôi đang đi trên đường thì gặp tai nạn, trên tay cầm chiếc bánh ga tô mua tặng sinh nhật cho Lâm…
0 bình luận
Thông báo
Blog mình đang trong quá trình chỉnh sửa và hoàn thiện template mới nên còn một số chức năng click vào nhưng chưa dùng được. Lưu ý những blog nào đã liên kết với bên mình vui lòng đọc bài này để cập nhật logo blog nhé.
ĐÃ HIỂU