Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Tâm Sự - Hãy Yêu Đi Thôi Vì Chúng Ta Không Ai Là Bất Tử Được tài trợ •

Sau những tháng ngày chạy dài trên con đường đời mệt mỏi, để kiếm tìm cho bản thân một lối thoát giữa cuộc sống quá nhiều bộn bề, nhọc mệt, cứ mải mê trông ngóng về những điều quá ư viển vông... mà vô tình bản thân đã bỏ lỡ đi quá nhiều thứ lớn lao như là một tình yêu tròn đầy. Vậy thì sao ngày hôm nay không yêu đi thôi, vì ngày mai, chúng ta có ai là bất tử..




Tôi có lẽ là một kẻ quá ích kỷ và cố chấp, hay có thể do quá lâu rồi chẳng tìm nổi cho mình một chút tin yêu, hoặc có lẽ do quá sợ hãi vì những chuyện đã qua, nên thay vì tin tưởng chấp nhận, lại quay ra phủ nhận thứ tình cảm đẹp đẽ đó.
Có lẽ, đã đến lúc yêu được thì mạnh mẽ mà yêu đi thôi, yêu để biết, để nếm trải những giọt nước mắt rơi trong nụ cười nó ngọt ngào ra sao, để cảm nhận được niềm vui vô hạn dưới một bầu trời đầy nắng và gió nó tuyệt vời như thế nào, hay chỉ để cảm nhận được niềm tin dành cho một người có thể bao la chẳng gì đong đếm nổi.
Và thật sự yêu để hiểu được rằng tình yêu là vô hạn, chẳng có gì có thể so sánh được với thứ tình cảm vô hình mà quá đỗi hữu hình ấy. Hãy thử cho tình yêu thêm một cơ hội nữa, để hạnh phúc và hơn cả là để trái tim kia được lần nữa rộn nhịp. Nếu như cứ mãi cố chấp đơn độc, sao có thể nhìn thấy bản thân trưởng thành ra sao sau từng ấy thời gian.

Đôi khi đơn độc quá con người ta lại trở thành một con người ngờ nghệch đến đáng thương, cứ chần chừ dừng chân chẳng chịu bước chân lên chuyến tàu bình yên hằng ngày vẫn đều đặn dịch chuyển, rồi những ngày trở gió cõi lòng vụn vỡ vì chẳng có ai ủ ấm lại tự mình dằn vặt trong những cũ kỹ đau thương.
Vậy thì tại sao không thử yêu thêm một lần nữa, thử thêm một lần để tình yêu khẽ chạm vào trái tim đang dần héo mòn theo năm tháng buồn bã, để bản thân có thể hiểu tình yêu nhỏ bé kia quả thực là một phép màu mà cuộc đời này mang lại, để ta có thêm động lực để trưởng thành mà đương đầu với ngần ấy sóng gió cuộc đời ập đến.
Có lẽ, đã đến lúc tin tưởng được thì hãy cứ yêu đi thôi, yêu để đôi mắt rực rỡ kia nhìn đời qua lăng kính tích cực, yêu để lấy nó làm điểm tựa khiến ta đứng dậy vượt lên những nỗi đau trước đó không may người cũ để lại. Yêu để tuổi thanh xuân kia chẳng còn đọng lại hai chữ phí hoài, tình yêu bỗng chốc trở thành thước đo để con người ta tốt lên từng ngày và nó vô hình trở thành một liều thuốc giảm đau cho những tiếc nuối mang tên quá khứ.
Hãy yêu đi thôi, vì chúng ta không ai là bất tử!
Có nhiều định nghĩa về tình yêu, nhưng tựu chung lại có lẽ gói gọn với hai từ là mù quáng. Nhưng nếu không mù quáng thì đâu có thể gọi đó là yêu, phải không? Yêu một người, để chợt nhận ra cả thế giới đơn giản chỉ là nụ cười của người ấy, bỗng dưng ao ước to lớn của cuộc đời đó là nhìn thấy người ấy hạnh phúc - hạnh phúc đến ích kỷ mà thôi.
Yêu một người, là lúc ta nhận ra người ta muốn quan tâm chỉ là người ấy, duy nhất bóng hình ấy, là khi có những nỗi niềm chỉ muốn cùng người ấy san sẻ, ủi an và hơn cả yêu một người là khi ta thực sự ham muốn được trưởng thành, được cùng người ấy vun đắp một tương lai dưới một mái nhà đầm ấm. Và chỉ khi yêu, chúng ta mới thật sự trưởng thành...
Yêu một người, là chấp nhận trao đi và không ước cầu đáp lại, là tin tưởng tuyệt đối trao cho người ấy quyền được phép huỷ hoại bản thân mình. Đủ dũng cảm và mạnh mẽ để đón nhận mọi kết quả mà tình yêu ấy mang lại.
Hãy yêu đi thôi, vì chúng ta không ai là bất tử!
Thử yêu thêm lần nữa đi thôi, để nhận ra mình vẫn còn vụng về và rụt rè như một đứa trẻ, để cảm nhận sự ấm áp của đôi môi người ấy còn đọng lại trên gò má nó tuyệt vời đến như thế nào?
Thử yêu thêm lần nữa xem sao, để biết rằng ta vẫn còn yêu đời lắm, vẫn còn có thể vừa tắm vừa hát một bản tình ca sến súa, rồi sau đó cười ngô nghê vì những câu hát đôi khi còn chẳng đúng nghĩa! Tình yêu đẹp đến thế, vậy sao không cho mình thêm cơ hội cơ chứ?!
Cuộc đời của chúng ta có đáng là bao, còn tin yêu lại luôn ở đó đợi ta, vậy thì sao cứ phải bận lòng mãi vì nỗi sợ yêu thương kia sẽ sớm bỏ chạy, chỉ cần biết tình yêu đến thì đừng bỏ lỡ, lựa chọn đến tay thì hãy nhanh chóng bắt lấy - hãy thêm một lần tin tưởng vào chính trái tim mình. Và rằng hãy yêu đi, vì ngày mai chúng ta không ai là bất tử.
- Xuân Đạt -
0 bình luận

Tâm Sự - Lạc Duyên Chiều Chênh VênhĐược tài trợ •


" Chúng ta gặp nhau giữa hơn 7 tỉ người rồi lại vội vàng xa nhau trong tiến trình hạnh phúc. Những đến và đi cứ thế khiến trái tim thổn thức từ bao giờ. Những chiều cô quạnh một mình chỉ mong được chìm sâu trong nỗi nhớ, vấn vương một lần rồi mãi mãi cho vào ngăn khóa kỉ niệm, cất giữ thật sâu và thật lâu để trái tim này không bao giờ còn biết đến cô đơn..."
***

Hải Dương, chiều cuối tháng tư ...

Cái nắng chưa kịp hanh hao đã nhường chỗ cho ảm đạm mây mù, trời đượm một sắc màu cô quạnh. Chiều nay đón gió về, tôi bất chợt thấy lòng chênh vênh chìm trong nhiều miền thương nhớ. Cứ ngỡ đã quên nhưng vẫn ùa về một hình bóng quá đỗi thân thuộc. Chữ duyên tình mỏng manh quá không đủ sức níu giữ hai nửa trái tim, thôi thì lỡ nhịp đập lỡ cả bước đường chung đôi. Chúng ta gặp nhau giữa hơn 7 tỉ người rồi lại vội vàng xa nhau trong tiến trình hạnh phúc. Những đến và đi cứ thế khiến trái tim thổn thức từ bao giờ. Những chiều cô quạnh một mình chỉ mong được chìm sâu trong nỗi nhớ, vấn vương một lần rồi mãi mãi cho vào ngăn khóa kỉ niệm, cất giữ thật sâu và thật lâu để trái tim này không bao giờ còn biết đến cô đơn. Tình yêu làm con người ta hạnh phúc nhưng cũng dễ dàng bóp nghẹt trái tim, chỉ nhớ mong thôi mà cũng đủ cho ta day dứt cả đoạn đường dài.

Đông qua, xuân đến rồi cũng nhanh chóng rời đi, tuổi thanh xuân ngắn ngủi cứ thế hoang hoải trong những cảm xúc không tên. Người đã xa, tình cũng đã dang dở, sao tim này cứ mãi vấn vương. Những ngày nắng không kịp hanh khô những vụn vỡ trong lòng, giờ đây đành chấp nhận giữ nguyên yêu thương để vẹn tròn thương nhớ, giữ mãi khoảnh khắc này để tôi kịp nhớ về những ngày chênh vênh tuổi 18. Màu thời gian vô tình, rồi đến một lúc nào đó nó cũng xóa nhòa những thương tổn cứ ngỡ không thể gắn hàn. Chỉ là tuổi trẻ có kịp chờ đợi những nhớ mong kia để không phí hoài thanh xuân.



Cảm ơn những ngày chênh vênh cho tôi nhận ra quãng đường mình đã trải qua gặt hái được những gì. Tôi của ngày ấy đã biết cách buông bỏ những gánh nặng của cuộc sống, thản nhiên giữa những hoang hoải của cuộc đời. Dù hạnh phúc hay khổ đau thì tất cả đều như một giấc mơ đẹp. Không có nỗi buồn thật sự, đơn giản đó là bài học trên hành trình tìm ra chân lí hạnh phúc. Dẫu không biết đoạn đường phải đi bao xa nhưng tôi vẫn nguyện đi hết chiều dài thương nhớ. Để rồi khi nhìn lại, những giọt nước mắt không chỉ rơi vì nỗi buồn chua xót mà hơn hết nó rơi cho những hạnh phúc ngỡ muộn màng. Chênh vênh tuổi 18 cho tôi nhận ra những giá trị của cuộc sống, những mảng màu khác nhau của cuộc đời. Cảm ơn tuổi 18 đã cho tôi biết yêu, biết ghét, biết nhớ thương, biết gìn giữ một cảm xúc vấn vương để gợi về những chiều thương nhớ.

Tôi biết mình đang sống trong những ngày đẹp nhất của tuổi trẻ, tự dặn lòng mình đừng đem nỗi buồn thả vào cô đơn mà hãy cho đi yêu thương để nhận về tiếng lòng chung thủy. Trong thế giới 7 tỉ người ấy sẽ lại có một chữ duyên tìm đến hai nửa trái tim. Chỉ cần đủ niềm tin và mạnh mẽ sống thì hạnh phúc vẫn sẽ luôn mỉm cười.

Hãy sống trọn vẹn cho ngày hôm nay để ngày mai thức dậy, những gì đã qua sẽ là kỉ niệm của một thủa mãi kiếm tìm. Mây trời bay xa, tình người vương vấn mãi, nhờ gió về nơi xa gửi chiều chênh vênh một sáng nắng đong đầy.
- Xuân Đạt -
0 bình luận

Tự Truyện - Em - Tình Yêu Anh Trao Em Và Bài Học Khắc Tâm.Được tài trợ •

Em - Tình Yêu Anh Trao Em Và Bài Học Khắc Tâm
***
(.Chào các bạn , mình là ai không cần biết :)) nhưng hôm nay mình post bài này và đây cũng là câu chuyện thật của mình. Tiêu đề hơi khó hiểu nhưng không sao mình tin đọc xong đây các bạn sẽ hiểu...)
Mọi chuyện gần bắt đầu khi tôi yêu một người con gái tên H - một tình yêu đầu trong sáng và không toan tính (tình đầu của tôi). Tôi đã trao hết trái tim cho cô ấy. Và chắc cũng như ai đã từng yêu chân thành - tôi hứa sẽ cưới H làm vợ bên nhau suốt đời. Nhưng mỗi lúc tôi nói vậy cô ấy chỉ cười và nói : "5 năm nữa em mới cưới" tôi chờ tôi sẽ chờ và tôi chắc tôi làm được. Mọi chuyện vẫn cứ êm đềm và lãng mạn cho đến ngày hôm ấy - Tối 3/7/2016 cô ấy chợt nhắn tin tới cho tôi rằng : Em xin lỗi em thấy hết tình cảm với anh rồi , em yêu anh nhưng vẫn chưa quên được người cũ.

Tôi không tin tôi có gọi nhưng em không nghe , tôi tìm em em không tiếp. Hai ngày tôi cứ gọi em và cầu mong rằng em chỉ đang đùa. Rồi ngày 7/7 tôi gọi em. Trong tiếng nhạc ồn ão là giọng của một người con trai : "mày là ai ? Sao mày như đàn bà thế H đã khôngbyeeu mày thì cút đi" xem lẫn trong câu nói đó là giọng nói thân thuộc - giọng nói mà tôi từng rất muốn nghe khi buồn lẫn vui : "thằng C à anh"
Tôi mím môi thật sự nghẹn và không nói nên lời. Rồi có giọng nói nữa :"anh ơi H nó không yêu thằng nghèo như anh nữa đâu nó đùa đủ rồi" .
Tôi nói không ra lời cứ cà lăm mỗi từ "em em" trong tiếng cười của em và lũ bạn em.
Tôi thật sự không biết rằng nước mắt rơi từ bao giờ - người mà tôi yêu thương nhất cũng bỏ tôi. Tôi thậm chí tuyệt vọng đến muốn chết.
Tôi khóc bỏ cơm ngồi trong góc nhà hai hôm thì thằng bạn đưa đi bệnh viện
Và tôi quyết định đi thật xa với hy vọng quên em
Tôi đã cố nhưng không được. Tôi gọi em không nghe, và những lúc nhớ em tôi lại cố nhớ lại lời bạn em nói để có lí do trách em, quên em. Công việc cuộc sống đầy mệt mỏi đã giúp tôi quên em
Nhưng rồi hôm nay tôi lại nhớ em thật sự rất nhớ.
và tôi đã nhận được sự đáp trả từ em…
0 bình luận
Thông báo
Blog mình đang trong quá trình chỉnh sửa và hoàn thiện template mới nên còn một số chức năng click vào nhưng chưa dùng được. Lưu ý những blog nào đã liên kết với bên mình vui lòng đọc bài này để cập nhật logo blog nhé.
ĐÃ HIỂU